“Lend a Hand” Vietnam Mission Trip 2012 – Không Thể Không Có Giọt Lệ!

Sunday, 24 June 2012 07:32

“Lend a Hand” Vietnam Mission Trip 2012

– Không Thể Không Có Giọt Lệ!

Source: http://www.onebodyvillage.org

“We understand in details of how, why and what causes these children to be forced into sex slavery”

A group of thirteen enthusiastic young professional adults from all over America and Canada traveled back with Father Martino to our homeland, Vietnam, with an intention “to have an open heart, watch, listen, see and learn!” All of us have stepped out of our comfort zones for two weeks, in hoping for an experience that will give us a reality check and an in depth awareness about sex trafficking. The trip is a great experience for anyone who wants to SEE for themselves of what Father Martino has been talking about and the reason why he is risking his life for doing so. Here, I want to share my voice of what I saw and gave you a general overview of the mission trip 2012. So I would like to invite you to join us on this chronological quest, to see where we go, the activities that we do, and how we feel after of what we had witnessed.

On the first day in Vietnam, an appreciation dinner was organized, hosted and prepared by Father Martino with the help of the US/Canada’s volunteers to show our gratitude, kindness, and thankfulness to all the OBV-VN volunteers for their help in supporting and working with OBV. This also gave the US/Canada’s volunteers an opportunity to meet with the massive social network supporters of Father Martino and their love for OBV. The party quickly filled with guests and we were shocked with the many different occupational diversity networks that showed up to the dinner, from famous singers, to educators, community members, media/news reporters, lawyers, and many more. The atmosphere was delightful and we felt so blessed for knowing many volunteers and assistants that want to be a part of the voice for OBV.

Our mission began with a couple days expedition to explore Cambodia, specifically its capital of Phnom Penh. Cambodia has become a notorious destination for sex slavery, especially children sex slavery. We visited the street, particularly the red district of Phnom Penh, well-known place to look for prostitutes, “streetwalkers” or “call girls.” These females have on heavy make-up, wear provocative clothing, and usually waiting for customers at many street corners. The customers would walk or drive up to these “streetwalkers” to negotiate on prices. Upon agreement, they would go rent a room nearby by half or full hour; for some frequent customers, they would go to a dark alley nearby. On some streets, you can also find many houses with low red dim lights and a few women sitting outside that is similar to like a “brothel” or a “cathouse”. There are agents monitoring over these “cathouses” since a lot of these girls are immigrants and/or minors, who reside in Cambodia illegally. These “cathouses”, usually, are where a lot these females are being held and force into sex slavery. It is such a “frighten” place for so many minors and children waiting to be chosen by a customer. Here, they are being used as a “product” to satisfy these men lust.

After visiting the street of Phnom Penh, we were introduced to Thay Tung to learn and understand in details of how, why and what causes these children to be forced into sex slavery. To our disbelief, the trading of these children happened through their parents. The parents of these children would sell them to some agents with very little “monthly” money, if they’re lucky to keep contract with these agents. But there is no such thing as contracts with these “pimps”. Other families, however, would deal directly with the customers to negotiate on prices of their children performing “services” for certain hours. Worse off, we visited a village of many families that are well known to sell their children into sex slavery. It even has become a popular “TRADITION” that are proudly to celebrate routinely. But to think about it, due to the environment and their living in poverty with underlying circumstances, these parents were raised up poor with little to no education. Thus, they can’t afford to give their children a good home. Subsequently, they push their children to work to help out with paying for necessities (mainly for food) around the house. In some families, either mom or dad is a gambler, will sell their children to lenders to pay off their debts. Overall, the ultimate reason for families to sell their children is MONEY!!! Our hearts felt terrified and with sadness knowing these details. We questioned of how can any parent do something like this to their children? All of our questions, unfortunately, remained unanswered. Thus, the details strike our hearts heavily. We became angry, disturbed, frustrated, irritated and numb to the idea of sex trafficking. The parents have choices to sell their children or not for money, but to these children… They don’t have a CHOICE!

They don’t have a CHOICE!

With all the details still horrifying and lingering in our minds, we came back to Vietnam and had an opportunity to visit these victimized children that Father Martino had rescued over the years. Before we met up with the children, we knew these children are young and so it puzzled us about how these children can be sexually abuse. They are not physically nor psychologically prepare for anything like that to happen at an age of 6, 7, or 8. They are all beautiful, “carefree”, “joyful,” and “playful” children. However, the children are well aware of what had happened to them and knew what their parents have done. The most amazing thing about these children is their forgiving heart. They forgave their parents and still love them regardless of what happened. So even though their body might not be fully developed but their ways of thinking astonish us. When we saw these kids, our heart feels fragmented and heart-broken due to such disastrous life they had endured before. Thus this brings tears to our eyes. In addition, we were traumatized and learned that some of the children were damaged with permanent physically and mentally illnesses. They had been “disturbed” during their youth years, being force to pleasure customers to customers. Some we called “lucky” to be drugged with medication, but some are not so lucky, they were force, hammering and beating by their customers. Resulting from those physical torturing, many of the children in the OBV’s house, have some significant mentally and psychologically problems. One of the children was mentally frightened and physically beating that affected her speech ability for life. One other child went under seizure like behavior during the month that triggers her tragedy incidence. Others develop phobia, obsessive-compulsive disorder, post-traumatic stress, and paranoid disorder. Thus we were able to lessen somewhat of these pains with care and love. When we hang out with the children, they are as playful as any other children. Their smiles will truly melt your heart.

After we say our good-byes to the OBV children, we continue to explore the night life of Saigon. Annually, Father Martino organized what we called a “Night Flight,” with the purpose to deliver gifts to the homeless who lives and eats among filthy street corners. The gifts this year consisted of a red envelop, goodie basket of snacks, and some clothes. We had about twelve motorbikes driving around the city. We made as many stops as possible and had a quick chat to whoever we saw sleeping on the side walk, disabled elders and children. We were very impressed with the whole “Night Flight” gift idea. To these poor people, we are a lifesaver or even an angel sent from heaven with good hearts and intentions. For others, they think we are just wasting our time on trying to help these homeless people because they are so many and can we really help all of them? But whatever people think about us or if the homeless appreciated what we did or not, we did it anyway. As we follow the OBV’s motto “Lend a hand”, therefore, we did this out of our good heart, we don’t judge them or their stories, but just hoping with our little gifts, it can help bring them HOPE in surviving another day.

The next day, we traveled to Mien Tay (the West), places like Chau Doc, Can Tho, and Vinh Long. The aim was for us to see and experience how easily our Vietnam border can be crossed to Cambodia “illegally”. Our minivan dropped us off at the corner street in Chau Doc to wait for the illegal motor bikers to pick us up to cross the Cambodia border. As we cross the border, we took onto this role play and were assumed as “refugees” trying to migrate into Cambodia to work “illegally”. The bikers drove us a good straight distance through many villages, until we made a left turn into a huge acre of grassy land approaching a “security station”, where we all get dropped off to pay our fee. It cost about $3 per person to cross the border. The fee was claimed to help with maintenance and assembly of the border. Once you cross this bridge, you have crossed the border of Vietnam to Cambodia. No passport or any identification needed. After crossing the border, the first thing we observed is all the attractions, such as rooster fighting, and casinos. These extravagant places serve as entertainment or can also be considered a “squalor” where sex trafficking is happening. This “border” is somewhat stretchy. It is a wooden bridge that shaped like a ladder lying over a small stream helps bridging two countries together that can be easily accessed and serves as a corrupted trap. Many children have crossed this border and never get to see their motherland again.

We also went to visit the mental illness, leper and HIV-AIDS facility. The place is disgusting and heartbroken at the same time. Due to lack of space, these people are institutionalized together and not compartmentalize. They seem to be imprisoned with no medical treatments received. Untreated leprosy and HIV-AIDS are contagious and can affect other mental illnesses victims living in the same cell. Overall, the place is un-sanitized with males and females congested together. They are not allowed to go out except only for lavatory and other necessities. When we came to the place to hand out gifts and talk to some of these people at their normal stage. We were all scared at first when we arrived and talked to couple of the staff working there. We came across one lady begging for help to release her out of there. She told us she wasn’t crazy, unlike her family had claimed. We learned that some families would put their children or relatives who are drunkard and drug addicts into the facility with hope to help them, but now they are there prison for life. Overall, the place is insane for anyone to live in and we felt terribly bizarre of the whole situation.

We ended the trip with a medical mission in Vinh Long. The medical mission involved doctors, interns, dentists, pharmacist and pharmacy technicians collaborating to help over 1,000 of elders and children who need medical assistants. The interns take in patients to check their blood pressure, fill out medical background forms, and handover to the doctor for examination. The doctors then prescribed the medications and have them allocate to the pharmacy department. The pharmacy filled their medicines and hand them back to the patient. The local Vietnamese Eucharist Youth Society (VEYS) groups also have activities and games going on for the children, while their parents/grandparents are seeking medical care. This medical trip was a meaningful way to end our mission with Father Martino. After two weeks of spiteful feelings, emotional confusion, and terrified knowledge of sex trafficking, we felt restored with the medical trip that we were able to help and feel fortunate and value for what we have. We are blessed and grateful for our lives and our parents. Overall, the mission trip had helped many of us to understand and realize things that are happening around us in Vietnam, in particularly and around the world, in general. It is what we called “seeing is believing,” and now we do believe and want to take part to help better the next generation.

Sex trafficking is a real concern everywhere, but it is more prominent in third world countries, where many live in poverty and lack of education and medical assistants. Compare to us, we live in a more advanced and developed state, where we rarely witness the real problem of poverty or education as a concern. We all appreciate and thankful for everything that Father Martino had given the children. We also thank him for the opportunity to SEE and to SERVE throughout this mission trip. We had an eye opening experience on this mission trip, we felt appreciative of what we have, and the necessity to get involve. However, some will do nothing, some will ignore and walk away, and some will eagerly to get involved. We are here not to “talk the talk” but thrive forward to “walk the walk” in the passion to lend a HAND, be a VOICE, make a DIFFERENCE, and save a LIFE. Please don’t ignore or walk away when you acknowledge the REALITY of sex trafficking is happening. If you want you to see it for yourself, you are invited for the upcoming January Mission Trip in 2013. SEE THE STORY WITH YOUR OWN EYES!!!

A witness on Vietnam Mission Trip 2012   -Anonymous-

A Note from the Founder

This mission trip in January 2012 was quite a challenge. I had originally planned on taking only ten young people, but the problem was that the first ten who signed up were all young ladies! Now that might sound good to some of you guys, but I’m a priest. At the last minute, I decided to go ahead and let two young men also join the mission, mainly for the safety of the group. The group consist of a Medical Doctor, a Doctor in Psychology, a Master in Social work, a 3rd year Dental student, a US Air-force officer, 2 college students and the rest are young professional – college graduated! They are either born in the United Stated or came here at the age under 10!

One of the most rewarding things about my position is seeing the energy from all these young people and seeing them share my vision. Seeing their enthusiasm to see and hear and learn all that they can. By the end of trip they were so excited to go back and share their experiences and take some action to help better the lives of OBV children. I know that it was shocking for them to see how young these children are. Some of them could barely hold it together emotionally and had to take a few moments to gather themselves together. One of the members- Minh Thy, a civil engineer from Florida- summarized it well by saying that by listening and reading what Father Martino had written, the ages are just a number, but actually seeing and actually being around the children, the reality hits of how young they are.

My goal of the mission trip was not for them to “do”, but to come, live, experience, see, and learn for themselves what I had been experiencing all these years. I explained to them that the “doing” could start once they returned to the United States and Canada and had time to process all of the information. A few of them were also able to go undercover, to see what it was like to “select” and “pay for” the girls. Stating that it was like they were just products you can pick and choose at a store. The girls were not even treated as humans at that point. They were shocked that they were even allowed to touch the girls before making your decision.

The next mission trip will be from January 2 to 12 of 2013and will be on a first-come-first-served basis. I already have 6 people committed! Please contact me at fathermartino@onebodyvillage.org This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it if you want to be on this life-altering mission. Hopefully, there will be more guys!

As I am writing this reflection, I am getting ready to fly to my hometown of Chicago for our Awareness event on May 20th, 2012. Then I will be flying directly to Singapore to meet a women’s religious congregation and a Good Shepherd House to discuss our collaboration on opening a home in Singapore to help under-aged children who are being trafficked into sex slavery. Please continue to pray for us and our children. Thank-you for your love and support.

Father Martino Nguyen Ba Thong

Founder of OBV


Không Thể Không Có Giọt Lệ

Chu Tất Tiến

                                                                Singer Nhu Loan (Paris By Night production) visited OBV’s house

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012. Trời vừa chập tối. Ánh sáng mặt trời bắt đầu loãng đi, làm những khuôn mặt vội vã bước tới nhà hàng Paracel Seafood ở Westminster trở nên trầm xuống, tĩnh hơn, và nhẹ nhàng hơn. Dòng người đứng xếp hàng ở cửa kéo dài ra tới ngoài đường nhưng hình như ai cũng mang theo tâm trạng thư thái, bình an, nên cho dù bất động lâu, chờ xếp chỗ, nhưng không một cử chỉ nóng nẩy, bồn chồn. Những tình nguyện viên áo thung xanh với nụ cười tươi nở không ngừng tiếp khách, hướng dẫn từng người vào vị trí. “Anh đi theo em! Chị đi với tôi!”. Nhưng khi vào đến bên trong nhà hàng, tự nhiên thấy không khí dường như khác thường, ai cũng đăm chiêu. Có lẽ là những hình ảnh trên máy truyền hình đang chiếu một vài cảnh đau lòng. Những thân hình bé nhỏ 5, 7 tuổi, gầy như que củi, tay chân khòng khoèo, đứng chen chúc trong một khe nhỏ của căn phòng. Các em chờ ai? Đợi gì? Người thân chăng? Cha Mẹ? Anh chị em? Không! Không có ai mang đến cho các em một nụ cười, một mối thiện cảm! Chỉ có những cánh tay lông lá, khổng lồ, những nụ cười nham hiểm, dâm dục đến để hành hạ các em! Điều đáng nói là tuy các em biết sắp bị hành hạ đau đớn khôn cùng, mặt các em vẫn lạnh, mắt các em vẫn trơ tráo, và tiếng nói các em vẫn cất lên bình thản, trả giá “50 đô” hoặc “30 đô?”. Trả giá cho cái gì? Quần áo? Đồ trang sức? Không! Hoàn toàn không! Các em trả giá cho chính thân hình gầy guộc của các em, chính trinh tiết của các em, ngày xưa thì đáng giá “ngàn vàng”, ngày nay, tại Campuchia, trong các động chứa, trinh tiết của các em nhỏ xíu, bé tí tẹo đó chỉ vài chục đô!

Không khí trong nhà hàng đặc dần với các bàn đầy ắp người, những trái tim đến từ mọi hướng, mọi tôn giáo. Bàn này có 8 Phật Tử và 2 tín đồ Công Giáo. Bàn bên kia, Hòa Hảo và Cao Đài. Trước cửa là một bàn đa số là tín đồ Tin Lành. Tất cả đã đến để nghe một Linh Mục Công Giáo, Cha Nguyễn Bá Thông, nói về tệ nạn buôn bán nô lệ tình dục với những em nhỏ Việt Nam dưới 10 tuổi. Không phải 15, 18, mà là 5 tuổi rưỡi, 7, 8 tuổi, cái tuổi còn đái dầm hàng đêm, theo lời Cha Thông, cho dù các em phải tiếp khách từ 15 đến 20 lần một ngày, các em vẫn đái dầm trên giường. Tiếp lời Cha Thông, một thiện nguyện viên nhiệt thành vẫn đều đặn hàng năm về Campuchia khám bệnh và cố vấn cho các em, Bác Sĩ Thanh Tâm, chuyên về trẻ em, hiện đang phục vụ cho một cơ quan y tế Hoa Kỳ, cho biết vì những người lớn lợi dụng các em thường quá to lớn, nên có em có bộ phận sinh dục bị thương tổn, bị rách nặng nên chẩy máu liên tục. Không phải các em chỉ có kinh nguyệt một lần một tháng mà hầu như 30 ngày một tháng! Trên hết, tình trang tâm thần của các em mới thực sự quan trọng, những vết thương tâm lý cũng không kém phần đau đớn như các vết thương sinh lý. Điều kinh khủng hơn hết, là việc bán con này cứ tiếp diễn hết thế hệ này qua thế hệ khác, không biết bao giờ mới chấm dứt.

Linh Mục Thông, một thanh niên bụi đời từ nhỏ, sinh ra giữa đường phố Sài gòn, vì cha mẹ đều là những quân nhân thuộc chế độ cũ, đi tù cải tạo về, không nơi sinh sống, nên Cha Thông đã không được sinh ra trong “xưởng đẻ Hồ Chí Minh” như những trẻ em khác. Khi lớn lên, chàng thanh niên Nguyễn bá Thông đã quen máu giang hồ, nên lưu lạc khắp nơi giữa những trẻ bụi đời, cho dù sau khi sang Mỹ, chàng vẫn tiếp tục giang hồ tại các nước châu Á, đặc biệt là tại Campuchia để sống với các em bị buôn bán làm nô lệ tình dục tại các ổ điếm. Sau khi đi tu làm Linh Mục, Cha Thông vẫn bị cuốn hút bởi các hình ảnh các trẻ thơ đang phục vụ tình dục tại Camphuchia, nên Cha lại lao vào các nơi nhơ nhuốc đó, ở với các em vài ngày, nghe các em nói chuyện, rồi tìm cách “vù” một cái, đưa các em chuồn đến những căn nhà, mà Cha không gọi là “Nhà Tình Thương” như các địa danh khác, mà là “những mái ấm gia đình” , ở đó, các em không còn là những Con Số, mà là những Con Người, được thương yêu, ấp ủ bằng tình Người, tình Cha Mẹ thật sự, không có những việc ôm ấp mà khóc mùi mẫn, mà chỉ có những vòng ôm trìu mến, làm các em quên đi quá khứ khủng khiếp.

Quá khứ thế nào? Cha mẹ các em là những người lưu vong bên xứ người, sống bất hợp lệ như ông bà của các em, đến khi các em sinh ra, cũng là những đứa trẻ bất hợp lệ, chỉ là những con số được đếm trên bàn tính của con người hợp lệ. Vì không có công ăn việc làm, nên ông, bà cha mẹ các em thường sống bằng cách bán con cho các ổ điếm. Cha kể lại, có lần nghe một người mẹ nói chuyện với một nhóm người giang hồ khác, đại khái như :Ối dào, hết tiền, thì tôi về “luộc” đứa con gái là có đủ tiền để thanh toán rồi!

“Luộc con!” Nghĩa là sao? “Luộc con” là bán trinh con nít. Từ 700 dô đến 1000 đô, tùy theo trạng thái, thân hình của các em, mà những con quỷ-người kia mua về, lấy trinh của các em. Theo Cha Thông, bị lấy trinh một cách “may mắn” là chúng cho các em uống rượu, phục thuốc mê, rồi hãm hiếp các em, thì các em sẽ không biết những cơn đau khủng khiếp! Nhưng nếu không “may mắn” thì các em bị cột tay chân vào 4 góc giường rồi bị dầy vò đến bất tỉnh với các cơn đau còn hơn xé ruột, bứt gan! Những hình ảnh khủng khiếp ấy sẽ theo các em đến trọn đời, dầy vò các em, khiến các em trở nên, hoặc là điên loạn, hoặc trở thành những con vật người, trơ như đá, vững như đồng, không một chút tình cảm hoặc tri thức ngoài việc phục vụ tình dục. Có những em mới 7,8 tuổi mà biết đủ mọi ngôn ngữ giang hồ chỉ dẫn cách làm cho bọn quỷ-người kia thỏa mãn tối đa. Nhưng cũng có em mang trong mình dấu ấn đau thương không biết bao giờ nguôi.

Trong một lần, Cha Thông đưa vài em đi ăn nhà hàng, một em đòi đi tiểu, nhưng bất chợt, khi chưa đến nhà tiểu, em òa khóc, chạy trở lại, chui vào gầm bàn, khóc nức nở! Cha dỗ mãi mới biết được sự thật là trước khi tới nhà vệ sinh, em nhìn thấy tên Singapore đã hãm hiếp em khi trước bằng những trò kinh khủng tàn bạo! Lúc đó, Cha Thông, tuy là Linh Mục, từng nguyện “Kính Chúa, yêu người”, nhưng đã muốn nổi điên, chỉ muốn có một cây súng trong tay, mà chĩa vào đầu tên quỷ-người kia mà nổ một phát đạn!

Và Cha Thông, cứ thế, cứ tiếp tục cùng với các bạn tình nguyện viên, tìm cách cứu các em ra khỏi các ổ chứa đầy nọc độc đó bằng mọi phương pháp, hoặc ôm các em rồi chạy trốn, hoặc trả tiền cho cảnh sát, trả tiền cho quan tòa để mua các em… mặc cho cảnh sát và quan tòa chính là những đầu mối buôn người gian ác đó. Điều quan trọng hơn hết trong quan hệ với giới chức chính quyền địa phương là để tưởng thưởng cho hành động cứu người của Cha, nếu không nhận được tiền của Cha thì chúng tìm cách đánh và giết Cha. Trên thân người của Cha, đã có một cái mũi bị dập nát và phải mổ, vài rẻo xương sườn bị gẫy, không kể bao nhiêu vết hằn thù đấm đá, đạp đánh bất tỉnh. Sau khi Cha tố cáo với Liên Hiệp Quốc thì có 72 kẻ buôn bán nô lệ tình dục phải đi tù, và có 72 gia đình thề giết Cha để trả thù…Đã có hàng ngàn lời nhắn, chửi, đe dọa “làm Cha mà không ở nhà thờ, cứ đi vào ổ điếm thì có ngày mất mạng!”

Nhưng với bản tính ngang tàng, hiệp nghĩa của một hậu duệ của hai cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, ba là Thiếu Tá, mẹ là Trung Úy, Cha Thông vẫn tiếp tục con đường của Cha là phải cứu các em bằng mọi giá. Cha Thông kêu gọi hãy làm 1 trong 4 việc “Be a voice, make a difference, lend a hand, save a live”.

Nghe những lời trần tình đầy nhiệt huyết của Linh Mục Thông, tất cả các tham dự viên, không kể tôn giáo, đã không ai cầm được giọt lệ. Mọi người đều thầm nhủ, nếu không “giúp một bàn tay” thì cũng sẽ làm “một tiếng nói” bằng cách chuyển tin này đến những người thân của mình. Một người sẽ thành 10 người. 10 người sẽ thành 100, 1000 người rồi có thể thành nhiều triệu..Nhưng có một điều cần làm hơn hết, là tiêu diệt nguyên nhân tạo ra thảm cảnh này: Đó là chế độ Hèn với Giặc, Ác với Dân của Việt Cộng. Ngày nào còn bọn chúng, thì vẫn còn những thảm cảnh như thế này hoặc tệ hơn thế này xẩy ra. Chỉ có một con đường duy nhất là hất cái chủ nghĩa Xếp Hạng Con Người Xuống Hàng Chó Ngựa này xuống lỗ cống của lịch sử…                                                                     Chu Tất Tiến.

(Mọi giúp đỡ, xin gọi về: 706-825-3032 hoặc gửi email về : info@onebodyvillage.org. Hoặc vào trang nhà: www.onebodyvillage.org, hoặc liên lạc với: One Body Village, PO Box 162933, Atlanta, GA 30321)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )


Connecting to %s